Xà lách và giá đỗ thì ai cũng biết xử lý. Nhưng rổ rau bún có mấy loại gần như chỉ xuất hiện ở đó — hoa chuối, bông súng, kèo nèo, rau đắng — và mỗi loại đòi một cách sơ chế riêng. Làm sai thì hoa chuối thâm đen, bông súng dai nhách, và cả rổ mất điểm. Bài này đi qua từng loại.
Hoa chuối
Chọn bắp chuối hột hoặc chuối sứ. Hai loại dùng được.
Bắp còn tươi và chắc tay. Tiêu chí.
Bóc bỏ lớp bẹ ngoài đỏ sẫm. Bước một.
Bỏ luôn phần hoa bên trong. Đắng.
Thái thật mỏng bằng dao sắc. Càng mỏng càng ngon.
Thả ngay vào chậu nước có chanh. Bước chống thâm.
Hoa chuối thâm rất nhanh khi tiếp xúc không khí. Vài phút là đen.
Nước chanh hoặc nước giấm loãng. Cả hai được.
Ngâm mười lăm phút. Vừa chống thâm vừa bớt chát.
Bóp nhẹ rồi rửa lại. Bỏ nhựa.
Vắt ráo trước khi bày. Nguyên tắc.
Thái sát giờ bán. Không thái sẵn từ sáng.
Thả hoa chuối vào nước chanh ngay khi vừa thái chứ đừng để trên thớt. Nó thâm đen trong vài phút và không có cách nào làm trắng lại.
Thái hoa chuối sát giờ bán chứ đừng làm sẵn cả buổi sáng. Ngâm nước lâu quá thì nó nhũn và mất độ giòn vốn là lý do dùng nó.
Bông súng và kèo nèo
Bông súng là cọng hoa súng. Đặc sản miền Tây.
Tước bỏ lớp vỏ ngoài. Bước bắt buộc.
Vỏ ngoài dai và có nhựa. Lý do.
Tước từ gốc lên. Dễ hơn.
Cắt khúc khoảng năm phân. Vừa ăn.
Ngâm nước muối loãng. Sạch và giữ giòn.
Bông súng xốp và hút nước dùng. Đặc tính.
Thả vào tô sát lúc ăn. Không ngâm sẵn trong nước.
Kèo nèo là loại rau nước khác. Cọng dài và giòn.
Cắt khúc và rửa kỹ. Rau nước nên rủi ro cao.
Có thể chần nhanh. Nếu không chắc nguồn.
Cả hai chỉ có ở miền Tây. Hạn chế vùng.
Tước vỏ ngoài bông súng là bước bắt buộc. Lớp vỏ đó vừa dai vừa có nhựa và bỏ qua thì khách nhai không nổi.
Rau nước như bông súng và kèo nèo có rủi ro vệ sinh cao hơn rau cạn. Rửa rất kỹ, và chần nhanh nếu không chắc nguồn.
Rau đắng và rau có vị mạnh
Rau đắng đi với món có mắm. Nguyên tắc ghép.
Vị đắng cân lại vị mắm đậm. Cơ chế.
Rau đắng đất nhỏ lá và đắng hơn. Loại tốt hơn.
Rau đắng biển lá to và nhạt hơn. Loại khác.
Rửa nhẹ tay vì lá mỏng. Kỹ thuật.
Không ngâm lâu. Nhũn.
Bày lượng ít. Khách không ăn nhiều.
Húng quế lá lớn cho mùi mạnh. Miền Nam dùng nhiều.
Ngò gai mùi rất mạnh. Thái nhỏ.
Rau răm đắng nhẹ và hăng. Dùng ít.
Rau má ở miền Nam. Vị mát và hơi đắng.
Nhóm vị mạnh thì bày ít và bày riêng. Nguyên tắc.
Nhóm rau vị mạnh nên bày lượng ít và để riêng từng bó. Khách nào cần thì lấy, còn trộn chung thì cả rổ ám mùi.
Rau đắng chỉ có ý nghĩa khi đi với món mắm đậm. Bày nó cạnh tô bún thang là sai cả về vị lẫn về vùng miền.
Giá đỗ và rau mầm
Giá đỗ là rau phổ biến nhất trong rổ. Có mặt khắp nơi.
Tự làm giá tại nhà rất dễ. Tiết kiệm và chủ động.
Ngâm đậu xanh một đêm. Bước một.
Ủ trong rổ có lót vải. Bước hai.
Tưới nước hai lần mỗi ngày. Giữ ẩm.
Đậy tối cho giá trắng và mập. Mẹo.
Ba ngày là thu được. Thời gian.
Giá tự làm ngắn và mập hơn giá chợ. Đặc điểm.
Giá chợ dài do dùng chất kích thích. Điểm cần biết.
Giá quá dài và trắng bất thường thì đáng ngờ. Dấu hiệu.
Rửa giá nhẹ tay. Dễ gãy.
Chần nhanh nếu khách ngại ăn sống. Tuỳ chọn.
Giá tự ủ tại nhà ngắn và mập hơn giá chợ. Giá quá dài, quá trắng và không có rễ là dấu hiệu đáng ngờ.
Tự làm giá đỗ mất ba ngày và gần như không tốn gì. Với quán dùng nhiều giá thì đó là khoản tiết kiệm thật và chủ động về nguồn.
Bày rổ rau cho đẹp
Bày từng loại thành bó riêng. Nguyên tắc số một.
Trộn lẫn thì khách không chọn được. Lý do.
Xếp màu xen kẽ. Xanh, tím, trắng.
Rau lá lớn làm nền dưới. Xà lách.
Rau thơm đặt lên trên. Nhìn thấy được.
Giá đỗ để một góc. Khối lượng lớn.
Chanh và ớt đặt riêng đĩa nhỏ. Không lẫn vào rau.
Rổ tre nhìn đẹp hơn rổ nhựa. Chi tiết hình thức.
Rổ phải sạch và khô. Cơ bản.
Không bày rau ướt. Nhìn ủ rũ.
Bổ sung khi vơi một nửa. Không chờ hết.
Rổ rau đầy là ấn tượng đầu tiên. Quan trọng.
Bày từng loại thành bó riêng và xếp màu xen kẽ. Rổ rau trộn lẫn trông như rác dù nguyên liệu tươi ngon.
Rổ rau đầy đặn là ấn tượng đầu tiên khách có về quán. Nó tới trước cả tô bún và nó định hình kỳ vọng.
Nhóm rau đặc thù này là thứ phân biệt rổ rau của quán bún với rổ rau của quán cơm. Thiếu chúng thì rổ rau đúng nhưng không đặc sắc.
Mỗi loại trong nhóm đòi một bước sơ chế riêng và bỏ bước đó thì nguyên liệu thành vô dụng. Đây là chỗ tốn công nhất của rổ rau và cũng là chỗ đáng bỏ công nhất.
Thử một loại mới mỗi mùa thay vì giữ rổ rau cố định. Khách quen nhận ra và họ coi đó là dấu hiệu quán chăm chút.